Xem toàn tập: Ngày Đó Ta Yêu Nhau
Tỉnh dậy hơi lảo đảo vì ngái ngủ vì mệt, tôi cầm quần áo vào nhà tắm định xả nước thì chị nói:
- Anh, để em cắm ấm nước nóng cho anh nhé. Lạnh lắm, tắm nước lạnh làm sao được
Tôi chẳng nói chỉ gật gật. Lúc này sao chị giống như một người vợ hiền lo lắng chăm chút từng tí một cho chồng, lòng tôi thấy có lỗi với chị. Nhìn chị hí húi hứng nước rồi mang vào cắm tôi chỉ muốn đến bên chị ôm chị vào lòng, muốn nói với chị đừng bao giờ rời xa tôi, chị có biết rằng tôi yêu chị nhiều lắm không?!?
Ngồi chờ nước sôi tôi định hỏi chị người đàn ông trong phòng chị là ai thì chị nói:
- Nước sôi thì anh lấy tắm nhé. Em phải về phòng đây.
Rồi chị quay về phòng. Nhìn theo bóng chị tôi lại muốn được ở bên chị đêm nay. Có lẽ chị đã là một phần trong tôi. Yêu chị nhiều lắm P ạ.
Tắm rửa xong thấy đói đói, khoắc chiếc áo liền mũ với cái ô tôi đi ra ngoài đầu xóm ăn cháo. Lúc nãy ngại chị nên nói với chị là ăn rồi vì thực sự lúc đó tôi cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa, chỉ đến bây giờ khi trong lòng đã nhẹ nhõm hơn tôi mới có cảm giác đói, bước qua phòng chị, chị nhìn thấy tôi nhưng có lẽ có người kia nên chị ngại không gọi tôi.
Ăn xong bát cháo, người đã ấm hơn, cũng đỡ mệt. đang lững thững đi về thì thấy tiếng chị từ đằng sau gọi với.
- Anh, chờ em với.
Quay lại thấy chị lụp sụp ô mũ tôi hỏi:
- Em đi đâu đấy, anh kia đâu?
- Em ra quán net tìm anh, thế anh đi đâu mà không thấy anh ở quán net.- chị trả lời.
Tôi đáp:
- Anh đói quá nên ra ngoài ăn bát cháo. Anh kia đâu?
- Vậy mà bảo vợ ăn rồi, đồ… – Chị nói nửa trách móc nửa nũng nịu.
- Vợ nào? – Tôi hỏi.
Chị quàng tay vào tay tôi rồi thì thầm:
- Vợ anh chứ còn vợ nào. Hihi.
- Em ra quán net tìm anh thật à? chứ không phải là đi tiễn anh kia về à?
Chị ngước lên nhìn tôi, véo vào má tôi rồi cười sặc lên:
- Hihi, ghen à? Hihi, chồng ơi là chồng, sao mà…
Tôi đáp:
- Thèm vào ghen, thế anh kia về rồi à. Mà ghen thì làm sao?
- Vâng, anh M, anh trai em đấy, tuần vừa rồi em không về nên anh mang quần áo rét lên cho em đấy.
Tôi chẳng nói gì, nhưng thực sự trong lòng vui vô cùng. Kéo chị lép sát vào người tôi để tránh mưa, tôi và chị sánh đôi đi về xóm.
Đến cửa phòng chị, chị bảo tôi về mang quần áo vừa thay ra sang để chị giặt một thể, Tôi gật đầu rồi ghé vào tai chị thì thầm:
- Anh về học bài, tí em sang ngủ với anh cho ấm nhé. Lạnh lắm, với lại… nhớ nhớ.
Chị cấu vào tay tôi rồi gật đầu, nhắc tôi về nhớ mang quần áo bẩn sang một lần nữa.
Đêm đó tôi và chị lại quấn lấy nhau, đưa nhau về thủa nguyên thuỷ của loài người. Hai lần tôi đưa chị vào cõi thiên thai cũng là hai lần chị đón lấy tất cả những yêu thương, giận hờn,nhớ nhung của tôi vào trong tận sâu trong người chị.
- Anh, để em cắm ấm nước nóng cho anh nhé. Lạnh lắm, tắm nước lạnh làm sao được
Tôi chẳng nói chỉ gật gật. Lúc này sao chị giống như một người vợ hiền lo lắng chăm chút từng tí một cho chồng, lòng tôi thấy có lỗi với chị. Nhìn chị hí húi hứng nước rồi mang vào cắm tôi chỉ muốn đến bên chị ôm chị vào lòng, muốn nói với chị đừng bao giờ rời xa tôi, chị có biết rằng tôi yêu chị nhiều lắm không?!?
Ngồi chờ nước sôi tôi định hỏi chị người đàn ông trong phòng chị là ai thì chị nói:
- Nước sôi thì anh lấy tắm nhé. Em phải về phòng đây.
Rồi chị quay về phòng. Nhìn theo bóng chị tôi lại muốn được ở bên chị đêm nay. Có lẽ chị đã là một phần trong tôi. Yêu chị nhiều lắm P ạ.
Tắm rửa xong thấy đói đói, khoắc chiếc áo liền mũ với cái ô tôi đi ra ngoài đầu xóm ăn cháo. Lúc nãy ngại chị nên nói với chị là ăn rồi vì thực sự lúc đó tôi cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa, chỉ đến bây giờ khi trong lòng đã nhẹ nhõm hơn tôi mới có cảm giác đói, bước qua phòng chị, chị nhìn thấy tôi nhưng có lẽ có người kia nên chị ngại không gọi tôi.
Ăn xong bát cháo, người đã ấm hơn, cũng đỡ mệt. đang lững thững đi về thì thấy tiếng chị từ đằng sau gọi với.
- Anh, chờ em với.
Quay lại thấy chị lụp sụp ô mũ tôi hỏi:
- Em đi đâu đấy, anh kia đâu?
- Em ra quán net tìm anh, thế anh đi đâu mà không thấy anh ở quán net.- chị trả lời.
Tôi đáp:
- Anh đói quá nên ra ngoài ăn bát cháo. Anh kia đâu?
- Vậy mà bảo vợ ăn rồi, đồ… – Chị nói nửa trách móc nửa nũng nịu.
- Vợ nào? – Tôi hỏi.
Chị quàng tay vào tay tôi rồi thì thầm:
- Vợ anh chứ còn vợ nào. Hihi.
- Em ra quán net tìm anh thật à? chứ không phải là đi tiễn anh kia về à?
Chị ngước lên nhìn tôi, véo vào má tôi rồi cười sặc lên:
- Hihi, ghen à? Hihi, chồng ơi là chồng, sao mà…
Tôi đáp:
- Thèm vào ghen, thế anh kia về rồi à. Mà ghen thì làm sao?
- Vâng, anh M, anh trai em đấy, tuần vừa rồi em không về nên anh mang quần áo rét lên cho em đấy.
Tôi chẳng nói gì, nhưng thực sự trong lòng vui vô cùng. Kéo chị lép sát vào người tôi để tránh mưa, tôi và chị sánh đôi đi về xóm.
Đến cửa phòng chị, chị bảo tôi về mang quần áo vừa thay ra sang để chị giặt một thể, Tôi gật đầu rồi ghé vào tai chị thì thầm:
- Anh về học bài, tí em sang ngủ với anh cho ấm nhé. Lạnh lắm, với lại… nhớ nhớ.
Chị cấu vào tay tôi rồi gật đầu, nhắc tôi về nhớ mang quần áo bẩn sang một lần nữa.
Đêm đó tôi và chị lại quấn lấy nhau, đưa nhau về thủa nguyên thuỷ của loài người. Hai lần tôi đưa chị vào cõi thiên thai cũng là hai lần chị đón lấy tất cả những yêu thương, giận hờn,nhớ nhung của tôi vào trong tận sâu trong người chị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét