Xem toàn tập: Ngày Đó Ta Yêu Nhau
Lững thững đi về xóm, qua phòng chị ông K vẫn đang lúi húi thu dọn đồ đạc cùng chị. Có lẽ chị vừa được nghỉ trưa nên tạt qua nhà. Mặt chị buồn rười rượi, những động tác của chị như rất nặng nề. Thấy tôi về chị bước ra cửa phòng, nhìn tôi mắt chị ngân ngấn nước, còn tôi cảm giác ức nghẹn đến tận cổ khi nhìn cảnh người yêu sắp rời xa mình. Mím chặt môi tôi nhắm mắt quay đi, thật sự tôi không muốn nhìn thấy cảnh này. Lúc đó nếu chị nói gì có lẽ tôi cũng sẽ bật khóc. Rồi chị nói khe khẽ:
- Anh… đi học về à?
Chẳng nói gì, tôi đi tiếp về phòng. Chị giật giọng gọi như quát tôi:
- Anh. Anh quay lại đây.hu..hu..hu.
Thấy chị khóc, lão K từ trong phòng chạy ra, thấy tôi quay lại hắn lại quay vào thu dọn tiếp. Chị đi đến gần tôi, hai hàng nước mắt lăn dài, chị lí nhí:
- Sao em gọi anh không nói gì?
- Phù….. – Tôi thở dài.
- Anh…hu..hu..hu. – Giọng chị như van nơn tôi hãy nói điều gì đó.
Nói gì bây giờ? Tôi im lặng tôi biết chị buồn và sợ lắm. Nhưng lúc này tôi nói ra điều tôi nghĩ, điều tôi mong muốn thì mọi chuyện cũng không thể thay đổi được nữa. Quay đầu tôi bước thẳng về phòng, tôi không muốn nhìn chị như thế này, nhìn chị tôi không chịu nổi. Nỗi uất ức càng lớn lên trong tôi, nghĩ đến lão K… uất ức lắm mà chẳng làm gì được. Cái ý kiến bắt chị chuyển lên ở với Bác là do hắn nói với anh M. Chị đi theo tôi sang phòng, nước mắt vẫn lăn dài trên má chị.
- Anh, hu..hu..hu. Em khổ lắm anh có biết không..hu..hu..hu. – Chị vừa nói vừa khóc.
Gục mặt xuống bàn tôi chẳng nói gì. Đau quá, đau lắm, tôi cũng cũng đau lắm chị có biết không? Lay lay cánh tay tôi chị lại nói:
- Anh…hu..hu..hu. Anh….hu…hu..hu. Anh ơi..hu.hu.hu.
- Thôi em đi về đi, anh mệt lắm, để anh nghỉ một lúc. – Vẫn gục mặt xuống bàn tôi nói.
- Không, anh..hu..hu..hu. Anh bỏ mặc em thế này à..hu..hu..hu.
Ôm chặt lưng tôi chị khóc to hơn. vừa khóc chị vừa nói:
- Em không muốn như này đâu …hu…hu…hu. anh ơi…hu…hu…em khổ lắm. đừng bỏ em.
Tiếng lão K vang lên từ phòng chị:
- P ơi, về xem mấy thứ này có chuyển đi không?
Chị như chẳng quan tâm, chị vẫn ôm chặt lấy tôi và khóc nấc lên. Chị nói nhiều lắm nhưng lúc đó đầu óc dối bời nên tôi chẳng biết chị nói những gì. Thương chị lắm, xót xa lắm nhưng đành tuyệt vọng. Tôi không dám ngẩng lên nhìn chị.
- Em đi về đi, anh mệt mỏi lắm. – Vẫn gục mặt xuống bàn tôi bảo chị.
Buông tôi ra chị đờ đẫn người ngồi thụp xuống đất khóc nức nở. Tiếng lão K lại vọng sang:
- P ơi, về xem còn gì nữa không để anh dọn nốt.
- Chị đứng dậy đến gần bên tôi, sụt sịt chị nói:
- Mai anh có phải đ ến trường thi không, mai em xin nghỉ làm một hôm, em xuống ở với anh. Sáng mai em xuống sớm nếu đi thi thì em đi cùng anh, em chờ anh dưới canteen như hôm trước. Tối nay chắc em phải lên nhà bác ở luôn rồi. Nay bác làm cơm.
Ngập ngừng chị nói tiếp:
- Anh đừng thay khoá phòng, để đó khi nào đi làm em mệt em vào phòng anh em nghỉ. Anh nghỉ đi, Em phải đi đây.
Lòng tôi thắt lại, vậy là xa nhau th ật rồi. Tuyệt vọng và chán chường đến cùng cực. Những ngày tới đây sẽ thế nào… P ơi, gặp nhau làm chi? Tiếng xe Taxi t ải chở đồ c ủa chị nổ máy như cứa thêm vào ruột gan tôi, cay đắng, cứ th ế này chẳng biết tôi có chịu được không.
Chiều hôm đó, tôi bắt xe lên Cầu Giấy, nơi ở trọ của mấy thằng bạn cùng lớp. Tối đó tôi không về phòng mà ngủ lại luôn cùng hội bạn. 4 thằng kia chia đội đánh đế chế với nhau cười nói vui vẻ, tôi chẳng muốn chơi gì, từ chiều đến tối chỉ nằm cuộn trăn ngủ. Nhớ chị lắm, vẫn yêu chị nhiều lắm nhưng giờ có lẽ tôi chẳng làm thay đổi được điều gì. Đêm đó nằm ngủ trật trội, chúng bạn thì nằm đùa nhau châm chọc nhau, chỉ có tôi nằm một góc, mắt chong chong mệt mỏi lắm mà chẳng ngủ được. nghĩ đến chị, giờ này không bi ết chị có ngủ được không, hơn 3 tháng rồi, đêm đêm tôi vẫn đ ược ôm chị ngủ, được nghe chị thủ thỉ mọi điều, có lẽ đã thành thói quen. Giờ đây phải từ bỏ thói quen đó, chắc cũng khó lắm. Nhớ chị nhiều lắm P ơi.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm bắt xe về quê, thời gian này chúng tôi đang thi học kỳ nên thi 1 buổi lại đợc nghỉ vài buổi. vừa về đến nhà mẹ tôi ngạc nhiên hỏi:
- Sáng nay vừa đi sao giờ lại về?
- Con thi xong lại được nghỉ vài ngày, ở lại cũng chán nên con về. – Tôi trả lời.
- Sao con không ở trên đấy mà ôn. – Lời mẹ tôi.
- Con mang sách về ôn mẹ ạ. – Tôi nói.
- Ừ, thế cũng được nhưng đi lại nhiều vất vả. Thôi trông nhà nhé, mẹ đi có việc.
Lên phòng tôi lại rũ trăn ra ngủ. 11h trưa thấy mẹ tôi lên phòng nói:
- Thế có chuyện gì trên đấy không?
- Không, sao mẹ hỏi con thế. – Tôi hỏi mẹ.
- Mẹ thấy chị P gọi điện về hỏi con có về quê không? với lại mẹ thấy mày có gì đó khác thường, mặt mũi như thằng mất hồn – Mẹ tôi căn vặn.
- Không có gì đâu mẹ ạ, chắc tại con mệt nên thế. – Tôi trả lời mẹ.
- Ừ, không có gì thì thôi, thế có nợ nần ai không? – mẹ hỏi tiếp.
- Không, con có làm gì đâu mà nợ. – Tôi trả lời.
- Ừ, thôi xuống chuẩn bị cơm nước đi. Thằng Th chắc cũng sắp đi học về rồi đấy.
Ngồi nhặt rau tôi lại nghĩ đến chị, có lẽ sáng nay chị xuống phòng chờ tôi nhưng không thấy tôi về nên chị sôt ruột. Thực lòng tôi cũng nhớ chị lắm, cũng muốn gặp chị lắm nhưng tôi sợ. Sợ gặp rồi tôi và chị lại càng khổ tâm hơn. Càng buồn hơn.
Nhặt rau xong thì thấy cu Th về. Dựng xe vào tường, nó chạy xuống bếp nhe nhởn:
- Sếp, lại về à, cơm xong em với sếp ra làm tí nhỉ. phục thù trận hôm qua cái.
- Đánh thế chứ đánh nữa thì ngày nào đi về chú cũng chi chít tên ở mông thôi. – Tôi trêu nó.
- Chiều nay thử xem. He he.
Nó cười khiêu khích rồi lại chạy biến đi chơi. Tôi nghĩ nếu không gặp chị có lẽ giờ tôi cũng vẫn vô tư như nó. Chẳng suy nghĩ, chẳng lo lắng gì ngoài việc học. Phù….tôi thở dài rồi đi dọn cơm. Tiếng xe máy đậu trước cửa nhà tôi. Thằng Th lon ton chạy xuống bếp lại gần chỗ tôi nói:
- Xinh thế, ai đấy?
- Thằng hấp này, ai xinh, mày nói ai? – Tôi gõ đầu nó.
- Cái chị trên kia kìa, gặp bác D hỏi thăm về nhà mình, đúng lúc em đi đến đó bác D bảo em dẫn về nhà luôn. – Nó nói nghe có vẻ nghiêm nghị.
Tôi bỏ chai nước mắm xuống kệ, đi lên nhà. ………….. Sững sờ khi thấy chị đang tháo giầy ở cửa.
- Anh… đi học về à?
Chẳng nói gì, tôi đi tiếp về phòng. Chị giật giọng gọi như quát tôi:
- Anh. Anh quay lại đây.hu..hu..hu.
Thấy chị khóc, lão K từ trong phòng chạy ra, thấy tôi quay lại hắn lại quay vào thu dọn tiếp. Chị đi đến gần tôi, hai hàng nước mắt lăn dài, chị lí nhí:
- Sao em gọi anh không nói gì?
- Phù….. – Tôi thở dài.
- Anh…hu..hu..hu. – Giọng chị như van nơn tôi hãy nói điều gì đó.
Nói gì bây giờ? Tôi im lặng tôi biết chị buồn và sợ lắm. Nhưng lúc này tôi nói ra điều tôi nghĩ, điều tôi mong muốn thì mọi chuyện cũng không thể thay đổi được nữa. Quay đầu tôi bước thẳng về phòng, tôi không muốn nhìn chị như thế này, nhìn chị tôi không chịu nổi. Nỗi uất ức càng lớn lên trong tôi, nghĩ đến lão K… uất ức lắm mà chẳng làm gì được. Cái ý kiến bắt chị chuyển lên ở với Bác là do hắn nói với anh M. Chị đi theo tôi sang phòng, nước mắt vẫn lăn dài trên má chị.
- Anh, hu..hu..hu. Em khổ lắm anh có biết không..hu..hu..hu. – Chị vừa nói vừa khóc.
Gục mặt xuống bàn tôi chẳng nói gì. Đau quá, đau lắm, tôi cũng cũng đau lắm chị có biết không? Lay lay cánh tay tôi chị lại nói:
- Anh…hu..hu..hu. Anh….hu…hu..hu. Anh ơi..hu.hu.hu.
- Thôi em đi về đi, anh mệt lắm, để anh nghỉ một lúc. – Vẫn gục mặt xuống bàn tôi nói.
- Không, anh..hu..hu..hu. Anh bỏ mặc em thế này à..hu..hu..hu.
Ôm chặt lưng tôi chị khóc to hơn. vừa khóc chị vừa nói:
- Em không muốn như này đâu …hu…hu…hu. anh ơi…hu…hu…em khổ lắm. đừng bỏ em.
Tiếng lão K vang lên từ phòng chị:
- P ơi, về xem mấy thứ này có chuyển đi không?
Chị như chẳng quan tâm, chị vẫn ôm chặt lấy tôi và khóc nấc lên. Chị nói nhiều lắm nhưng lúc đó đầu óc dối bời nên tôi chẳng biết chị nói những gì. Thương chị lắm, xót xa lắm nhưng đành tuyệt vọng. Tôi không dám ngẩng lên nhìn chị.
- Em đi về đi, anh mệt mỏi lắm. – Vẫn gục mặt xuống bàn tôi bảo chị.
Buông tôi ra chị đờ đẫn người ngồi thụp xuống đất khóc nức nở. Tiếng lão K lại vọng sang:
- P ơi, về xem còn gì nữa không để anh dọn nốt.
- Chị đứng dậy đến gần bên tôi, sụt sịt chị nói:
- Mai anh có phải đ ến trường thi không, mai em xin nghỉ làm một hôm, em xuống ở với anh. Sáng mai em xuống sớm nếu đi thi thì em đi cùng anh, em chờ anh dưới canteen như hôm trước. Tối nay chắc em phải lên nhà bác ở luôn rồi. Nay bác làm cơm.
Ngập ngừng chị nói tiếp:
- Anh đừng thay khoá phòng, để đó khi nào đi làm em mệt em vào phòng anh em nghỉ. Anh nghỉ đi, Em phải đi đây.
Lòng tôi thắt lại, vậy là xa nhau th ật rồi. Tuyệt vọng và chán chường đến cùng cực. Những ngày tới đây sẽ thế nào… P ơi, gặp nhau làm chi? Tiếng xe Taxi t ải chở đồ c ủa chị nổ máy như cứa thêm vào ruột gan tôi, cay đắng, cứ th ế này chẳng biết tôi có chịu được không.
Chiều hôm đó, tôi bắt xe lên Cầu Giấy, nơi ở trọ của mấy thằng bạn cùng lớp. Tối đó tôi không về phòng mà ngủ lại luôn cùng hội bạn. 4 thằng kia chia đội đánh đế chế với nhau cười nói vui vẻ, tôi chẳng muốn chơi gì, từ chiều đến tối chỉ nằm cuộn trăn ngủ. Nhớ chị lắm, vẫn yêu chị nhiều lắm nhưng giờ có lẽ tôi chẳng làm thay đổi được điều gì. Đêm đó nằm ngủ trật trội, chúng bạn thì nằm đùa nhau châm chọc nhau, chỉ có tôi nằm một góc, mắt chong chong mệt mỏi lắm mà chẳng ngủ được. nghĩ đến chị, giờ này không bi ết chị có ngủ được không, hơn 3 tháng rồi, đêm đêm tôi vẫn đ ược ôm chị ngủ, được nghe chị thủ thỉ mọi điều, có lẽ đã thành thói quen. Giờ đây phải từ bỏ thói quen đó, chắc cũng khó lắm. Nhớ chị nhiều lắm P ơi.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm bắt xe về quê, thời gian này chúng tôi đang thi học kỳ nên thi 1 buổi lại đợc nghỉ vài buổi. vừa về đến nhà mẹ tôi ngạc nhiên hỏi:
- Sáng nay vừa đi sao giờ lại về?
- Con thi xong lại được nghỉ vài ngày, ở lại cũng chán nên con về. – Tôi trả lời.
- Sao con không ở trên đấy mà ôn. – Lời mẹ tôi.
- Con mang sách về ôn mẹ ạ. – Tôi nói.
- Ừ, thế cũng được nhưng đi lại nhiều vất vả. Thôi trông nhà nhé, mẹ đi có việc.
Lên phòng tôi lại rũ trăn ra ngủ. 11h trưa thấy mẹ tôi lên phòng nói:
- Thế có chuyện gì trên đấy không?
- Không, sao mẹ hỏi con thế. – Tôi hỏi mẹ.
- Mẹ thấy chị P gọi điện về hỏi con có về quê không? với lại mẹ thấy mày có gì đó khác thường, mặt mũi như thằng mất hồn – Mẹ tôi căn vặn.
- Không có gì đâu mẹ ạ, chắc tại con mệt nên thế. – Tôi trả lời mẹ.
- Ừ, không có gì thì thôi, thế có nợ nần ai không? – mẹ hỏi tiếp.
- Không, con có làm gì đâu mà nợ. – Tôi trả lời.
- Ừ, thôi xuống chuẩn bị cơm nước đi. Thằng Th chắc cũng sắp đi học về rồi đấy.
Ngồi nhặt rau tôi lại nghĩ đến chị, có lẽ sáng nay chị xuống phòng chờ tôi nhưng không thấy tôi về nên chị sôt ruột. Thực lòng tôi cũng nhớ chị lắm, cũng muốn gặp chị lắm nhưng tôi sợ. Sợ gặp rồi tôi và chị lại càng khổ tâm hơn. Càng buồn hơn.
Nhặt rau xong thì thấy cu Th về. Dựng xe vào tường, nó chạy xuống bếp nhe nhởn:
- Sếp, lại về à, cơm xong em với sếp ra làm tí nhỉ. phục thù trận hôm qua cái.
- Đánh thế chứ đánh nữa thì ngày nào đi về chú cũng chi chít tên ở mông thôi. – Tôi trêu nó.
- Chiều nay thử xem. He he.
Nó cười khiêu khích rồi lại chạy biến đi chơi. Tôi nghĩ nếu không gặp chị có lẽ giờ tôi cũng vẫn vô tư như nó. Chẳng suy nghĩ, chẳng lo lắng gì ngoài việc học. Phù….tôi thở dài rồi đi dọn cơm. Tiếng xe máy đậu trước cửa nhà tôi. Thằng Th lon ton chạy xuống bếp lại gần chỗ tôi nói:
- Xinh thế, ai đấy?
- Thằng hấp này, ai xinh, mày nói ai? – Tôi gõ đầu nó.
- Cái chị trên kia kìa, gặp bác D hỏi thăm về nhà mình, đúng lúc em đi đến đó bác D bảo em dẫn về nhà luôn. – Nó nói nghe có vẻ nghiêm nghị.
Tôi bỏ chai nước mắm xuống kệ, đi lên nhà. ………….. Sững sờ khi thấy chị đang tháo giầy ở cửa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét